Lời Kinh trong lòng bàn tay 2

Lời Kinh trong lòng bàn tay 2

Vô Thường

“Khi nhận ra, chính mình đã tạo ra những tội lỗi ấy, khi đó, sẽ thấy mình đủ sức chịu đựng mọi đắng cay”. [1]

Nỗi đau luôn là thứ đủ khả năng thay đổi một con người.

Có kẻ, mỗi khi nghe lòng đau, quay nhìn lại mình, thấy nỗi đau đó bắt đầu từ ánh mắt, lời nói, việc làm không tốt của chính mình ngày hôm qua. Nghe nỗi đau vơi đi trong một nụ cười, thấy nỗi đau nhẹ tênh sau một lần nhìn lại: do chính bản thân mình.

Có kẻ, mỗi khi nghe lòng đau, lại nhìn đến những người chung quanh, tìm xem nỗi đau mình đang chịu nhận đã bắt đầu từ ai ở đó. Rồi nghe nỗi đau lớn thêm lên bởi những dằn vặt hận thù: những con người ấy đã làm mình đau.

Thật ra, nỗi đau rơi vào cuộc đời chỉ là một thời điểm, không kéo dài; nhưng do bởi một suy nghĩ không đúng, do một lần động niệm, chúng ta đã giữ nỗi đau ở lại trong lòng rất lâu. Thành một vết thương.

Không ai nhìn mãi vào lỗi lầm của người mà thấy lòng bình yên.

Không ai chỉ nói mãi những lỗi lầm của người mà lớn thêm lên.

Tháng 4, núi đã cuối mùa nắng; tối qua có cơn mưa đầu mùa rất to. Từ cuối tháng 3, cây cối bắt đầu đâm chồi non, núi đã bắt đầu lấm tấm xanh, lũ cây trên núi đã nghe mùa mưa về rất gần.

Cây cối bắt đầu đâm chồi để lớn thêm ở cuối mỗi mùa nắng, con người lớn lên thêm ở cuối những nỗi đau.

[1] Nguyên Hán Văn: ,  . Dòng thứ 25, khung thứ 2, trang 495, bộ Kinh mang mã số 0728 (), tâp 17 ().